Wap10x.Wap.Lc - truyện đọc truyện tình yêu, cảm động, cuộc sống, teen.. hay nhất trên di động
>Đầu tiên hãy ấn vào đây >> &
nhận nội dung mới mới nhất! Like truyện này & fan page nhé <3!
Trang Facebook Wap (Nơi yêu cầu, đóng góp ý kiến..)
Ấn theo dõi Admin để yêu cầu và nhận truyện mới nhất
Home » Truyện Ngắn » Không thể buông tay - full truyện

Không thể buông tay - full truyện

Không thể buông tay - full truyện







Quá khứ......



------ ấn vào đây tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè...Không thể buông tay - full truyện.

"Anh không hoàn hảo như em vẫn nghĩ. Hãy quên anh đi! Anh sợ bị bỏ rơi một lần nữa... nên anh xin lỗi! Anh đã từng nghĩ đến em nhưng đó không phải là tình yêu. Em cũng biết gượng ép không có hạnh phúc"

" Vậy anh hãy xóa số điện thoại và nick của em nhé. Em sẽ coi như anh chưa từng tồn tại. Tạm biệt!"

Một lát sau, tin nhắn

" Xóa không có nghĩa là có thể quên. Em buồn anh lắm có phải không? Có thể anh sẽ lấy vợ nhưng anh không chắc có thể yêu ai nữa. Em hãy sống hạnh phúc nhé."

" Chuyện đó tôi đã quên, anh chưa từng tồn tại trong cuộc sống của tôi. Sau này những nơi nào anh có thể xuất hiện tôi sẽ không xuất hiện. Hiện giờ tôi đang sống rất vui vẻ. Anh không yêu tôi nên cũng không cần phải cảm thấy có lỗi là tôi đa tình. Nếu có ngày gặp lại hy vọng có một người con gái khác cạnh anh. Tạm biệt. Đừng liên lạc nữa." 

Họ là hai đường thẳng song song sẽ mãi đi thẳng như thế và không gặp lại nhau. Cô đã nghĩ như thế và vẫn mong như thế: không gặp lại anh nữa.

Nhưng con người dường như luôn bị số phận trêu ngươi, cái gì càng muốn tránh lại phải đối mặt....



CHƯƠNG 1: CHÚNG TA GẶP LẠI.



" Em xin lỗi chúng ta chỉ có thể là bạn, anh là một người tốt. Em rất quý anh nhưng đó không phải tình yêu. Sau này anh chắc chắn sẽ tìm được một người xứng đáng với anh hơn em." Không biết đây là lần thứ bao nhiêu Vy từ chối tình cảm của người khác với một lý do mà bản thân cô biết rằng chẳng thuyết phục được ai. Quan trọng là trái tim cô dường như đã đóng lại mọi cảm xúc từ khi anh rời bỏ cô. Cứ mỗi khi cô nghĩ mình đã quên được anh thì nỗi nhớ anh lại cồn cào, anh lại xuất hiện trong mỗi giấc mơ của cô. Đôi lúc cô cảm thấy mình sắp điên thật rồi và thật sự không có thuốc để chữa sự điên rồ ấy của cô dành cho anh... nhưng với anh cô lại không là gì hết.


Đã 3 năm kể từ ngày tim cô dừng lại một nhịp theo lời từ chối của anh. Đã 3 năm cô không gặp anh. 3 năm không tin tức, không một ai biết tin tức gì của anh. Cô đã ra trường đã đi làm, đã có một cuộc sống ổn định chỉ có điều không yêu ai cả...........

Hôm nay đến cơ quan cô mới biết là có một khách quan trọng ghé thăm, hình như là sẽ về tại địa phương này công tác một thời gian. Cô căn bản không quan tâm đến vấn đề này nên không hỏi quá nhiều mà tiếp tục đi làm việc của mình. Cô đi đến phòng tiếp khách, chưa kịp mở cửa thì đã đụng trúng một người: " xin lỗi". chưa kịp nhìn đối tượng bị mình đụng trúng cô đã xin lỗi rối rít dù cô mới là người đang ngồi dưới đât. Nạn nhân của Vy không lên tiếng chỉ giơ cánh tay của mình ra trước mặt cô, Vy cũng không cần biết đó là tay của ai chung quy là cô chỉ muốn đứng dậy nên đã nắm lấy cánh tay đó đứng dậy. " thật xui xẻo" cô vừa đứng dậy vừa lẩm bẩm. " Nhưng chắc không xui xẻo bằng anh rồi" chàng trai vừa lên tiếng tay Vy đã tự động buông ra một cách đột ngột. Cô quay lưng đi buông một câu " xin lỗi" rời xa người đó. Giọng nói của người đó làm cô hiểu được tại sao khi tay cô chạm vào tay người đó lại có cảm giác quen thuộc đến vậy. Chàng trai đứng đó lặng nhìn cô bước đi, anh chợt nhìn thấy một cái Usb dưới đất hình như là của cô. Cầm USB của cô trên tay môi anh chợt nở một nụ cười với cảm giác thú vị.


" Chắc anh ta không phải là vị khách quan trọng mà mọi người nói chứ? Không thể nào... chắc chắn là trên đời này có người có giọng nói giống nhau... nghĩ nhiều làm gì? Nhìn thấy mình anh ta không bỏ đi thì thôi chứ ở đó mà đỡ mình dậy." Từ lúc về phòng làm việc Vy chẳng thể nghĩ gì ngoài chuyện giọng nói đó, đến mức có người nói chuyện cũng không biết. " Rầm!" hình như là tiếng ai đó đập bàn cô. " Nghĩ cái gì mà chú tâm vậy? Tài liệu lúc nãy chị bảo em đi in ra đâu rồi" tiếng chị trưởng phòng ré lên gương mặt đỏ gay. Vy nhắm hướng có giọng nói nhìn lên ánh mắt vẻ không hiểu buông một câu " Tài liệu? Tài liệu nào cơ?". " Lại còn tài liệu nào? Nãy em đụng trúng phải cái gì hả? USB đâuu?" chị trưởng phòng chưa kịp nói hết Vy đã đúng dậy tìm Usb rồi buông một câu : " Hình như lúc nãy đụng người kia làm rớt rồi..." . " Cái gì iiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii?" " Dừng lại chị... để em đi tìm..." chị trường phòng chưa nói gì cô đã chạy biến ra khỏi phòng. 
"Hjc cuối cùng cũng thoát...mà đúng rồi USB ở đâu nhỉ?". Câu kết luận của Vy sau khi ra khỏi cửa và đi đến phòng văn thư.

" Thủ trưởng gọi em lên đó nhóc." Anh Phong trưởng phòng văn thư nói với Vy. " Em ah?" Vy tự chỉ vào mình khi thấy anh Phong im lặng rồi gật đầu mới lẩm bẩm "Nhưng để làm gì?" " Anh không biết... nhóc lên xem thử." 
" Nàyyyyyyyyyyyyy....em nói bao nhiêu lần rồi em không phải tên nhóccccccc ..." Vy hét lên bực mình. " Ai bảo em nhỏ tuổi nhất làm gì? Ráng mà chịu đi...". Phong vỗ vai Vy một cái rồi mắt hướng ra cửa hàm ý đuổi cô. " Hưm, làm như mình muốn nhỏ tuổi không bằng....bực mình." Vy ra khỏi phòng vừa nói.

" Cháu chào chú! Chú gọi cháu có chuyện gì thế ạ?" chưa đẩy cửa vào mà đã nghe thấy giọng của Vy sau cánh cửa.

" Vào đây đã nhóc."

" Chúuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu, đã nói không gọi cháu như thế rồi...rầm." Nó hét rồi đẩy cửa mà không cần quan tâm ở trong phòng có ai.

" Vỡ mất cửa phòng tôi..." Thủ trường của nó không thèm quan tâm thái độ giận hờn của nó mà vẫn ngồi im trên ghế ca thán. Ông đã quen với tính cách này của cô.

Vy bước vào mới để ý trong phòng có khách: " hjc, thật... ngại...xin lỗi... mọi người nha" phải lâu lắm nó mới thốt nên lời.

" Không sao... ngồi xuống đi." Một giọng nói quen thuộc đáp lại. Mắt nó hướng về phía giọng nói phát ra rồi mới ngồi xuống ghế như một cỗ máy. Mặt nó méo lại ngay tức khắc khi chạm vào mắt anh- người lúc nãy nó đâm phải đang tủm tỉm cười nhìn nó chăm chú. " Cháu thông cảm nha Thiên, tính Vy là như thế cũng tại chú thích gọi nó là " Nhócccc"". " Chú...". Rõ ràng là ông muốn nó mất măt mà, còn cố ý kéo dài từ nhóc nữa. " Không sao, cháu đã quen rồi...". "Quen?". " Hai đứa quen nhau ah?". " cái gì???????????". Thiên chưa nói dứt lời thì làm cho căn phòng trở nên ồn ào vì tính tò mò với hàng loạt câu hỏi và biểu cảm khác nhau, hết nhìn nó lại nhìn Thiên. " Chắc anh nhầm tôi với ai? Anh nghĩ kĩ lại đi, tôi mới gặp anh lần đầu tiên mà...hjhj". Giọng của Vy rất nhẹ nhàng khi lên tiếng thanh minh nhưng môi lại nở nụ cười hăm dọa cùng ánh mắt trợn lên đe dọa Thiên. " Chắc cháu nhầm thật....hy vọng có thể hợp tác vui vẻ chứ em?" Thiên đưa tay ra và Vy đương nhiên phải bắt tay đáp lại.
Từ khóa: không thể buông tay, không thể buông tay full, http://wap10x wap lc/ablog/b34488-khong-the-buong-tay-full-truyen html, truyen khong the buong tay, tieu thuyet khong the buong tay, doc truyen khong the buong tay, khong the buong tay wattpad, khong the buong tay chuong 18 wattpad, khong the buong tay webtruyen, không thể buông tay
Bình luận
Gửi bình luận




Đọc truyện:

Xem phim 18+:

Chơi games:

Loại khác:

Trang chủ · Xem thêm
Xử lý tải trang 0.4737 giây
Wap hay di động Đọc truyện
Liên kết
ღ • Cafe Tình Yêu • ღ. ♥..Hạnh phúc ảo, chỉ là khoảnh khắc.. trong tim! :") End, 25.08.2012
Tags:

Xem truyện ngắn, Tản mạn tâm sự, blog nhật ký , Góc kết bạn. tâm sự tuổi teen , Tải audio, nghe tâm sự blog

Lượm lặt cuộc sống, chia sẻ nổi buồn Câu chuyện tình yêu, tâm sự gà bông

Hạt giống tâm hồn, trà sữa, cafe cuối tuần

Góc vui nhộn, truyện cười online, hài hước

google analytics
Free Wapbuilder